1. Mãi đến tận hôm nay, Thầy Út (tên bà con thường gọi Đại đức Thích Quảng Tâm, trụ trì chùa Long Thạnh - thị trấn Thủ Thừa, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An) vẫn không thể lý giải cơn cớ nào đã đưa thầy bước chân vào cửa Phật.
Năm lên 16 tuổi, tự dưng ông nảy ra ý định và quyết liệt... đòi đi tu, khiến gia đình phải huy động tất cả anh em vào chùa ngăn cản. Nhưng ý ông đã quyết. Gia đình dù thương cũng không còn cách nào khác... Một ngôi chùa, một thầy, một trò tá túc. Theo lời đại đức Thích Quảng Tâm, chùa được lập năm 1958. Tên chùa - Long Thạnh tự - do sư phụ ông là Thích Quảng An, trụ trì chùa lúc đó, ghép tên hai địa danh trong tỉnh mà thành. Sau, thầy Quảng An giao cho ông trụ trì ngôi chùa này, đi lập một ngôi chùa khác ở Củ Chi và sau cùng là góp công sáng lập nên chùa Nghệ Sĩ ở Gò Vấp, TP HCM.
2. Bao đời nay, chùa chiền vẫn thường là nơi nương tựa của không ít mảnh đời cơ nhỡ. Chùa Thầy Út cũng thế. Từ những năm 20 tuổi, mái chùa của thầy đã là nơi bao bọc gần chục cậu học trò nghèo. Đa phần là những học trò nghèo từ các địa phương xa xôi trong tỉnh, có nguy cơ thất học. Chuyện có lẽ cũng sẽ dừng ở mức đó thôi, nếu không có một việc khác xảy ra... Trong số những thiện nam tín nữ lui tới chùa, có một nữ phật tử ở tận Sài Gòn. Những lần lui tới chùa, tình cảnh gần mấy mươi học trò nghèo, hiếu học tá túc túm tụm trong một không gian ọp ẹp nhưng vẫn không nguôi khát vọng vươn lên đã khiến bà cảm động. Nhưng chẳng may, người phụ nữ tốt bụng, mộ đạo này lại đang mắc phải một căn bệnh quái ác. Về sau, biết mình khó qua khỏi, trước khi mất, bà đã kịp di chúc lại, căn dặn người con trai đang sống ở nước ngoài tìm cách giúp đỡ nhà chùa. Nhờ sự giúp đỡ đó, gần 20 học trò nghèo tá túc trong chùa Thầy Út có một mái ấm mới, tinh tươm hơn để yên tâm lo bề đèn sách. Tưởng nhớ công ơn người phật tử từ tâm, nhân hậu, tháng 9/2002, thầy Tâm đã lấy tên bà đặt cho mái ấm tình thương này. Từ đó, nhà chùa bắt đầu có một mái ấm - Mái ấm Kim Chi. Một “khu học xá” tương đối kiên cố, đàng hoàng, nền nếp cho các em yên tâm ăn học. Người đi trước rước người đi sau, đến thời điểm này, mái ấm đã có đến 57 nhân khẩu. 3. Còn chuyện những lớp học tin học của Thầy Út lại bắt nguồn từ một nguyên do khác. Lúc đầu, chỉ là một sự ham thích thành tựu khoa học về phía cá nhân. Đó rồi nhờ chiếc máy tính 486 chạy hệ điều hành Window 95 của một người bạn ở Củ Chi tặng, thầy đã mày mò tự học và làm chủ được một số kiến thức cơ bản về tin học đáng kể. Từ chỗ chỉ học để biết đến chỗ biết thì muốn chia sẻ là một ranh giới không lớn lắm. Vì thế với những hiểu biết đó, thầy dạy lại cho các cậu học trò nghèo đang nương tựa trong chùa. Rồi “đứng lớp” giảng dạy cho các em như một nhu cầu tự nhiên, tất yếu. Không chỉ dạy học trò nghèo trong chùa, lớp xóa mù tin học của thầy Út còn thu nạp cả những đứa trẻ trong xóm... Lúc đó, ở Long An, cả một thị trấn trung tâm của huyện Thủ Thừa chỉ có hai trung tâm tin học. Một của tư nhân khoảng trên dưới 10 máy, nhưng học phí rất đắt. Trung tâm còn lại của Nhà nước, chỉ mở vào ban ngày. Thế cho nên, nhiều nhân viên cán bộ muốn đi học cũng đành phải bó tay. Trong hoàn cảnh đó, trung tâm tin học của chùa Long Thạnh với chỉ... 1 máy tính duy nhất đã trở thành một giải pháp tối ưu. Nhưng thực sự thì những lớp xóa mù tin học của chùa chỉ chính thức được ghi nhận vào một dịp khác. Đó là khi một số trường THCS tại một số địa phương trong huyện được trang bị máy tính, nhưng giáo viên tin học thì chưa có sẵn. Biết chuyện, thầy Út đã đi vận động các trường cử người đến chùa học, còn thầy thì đi vận động các phật tử, tu sĩ, giáo viên, biết tin học ở các chùa trên tỉnh về, cùng mình đứng lớp. Lúc đầu, học viên chỉ có 3 người là giáo viên ở các trường trung học. Dần dần, tiếng lành đồn xa, các cơ quan ban ngành trong huyện cũng có người đến học. Thầy giáo học. Cán bộ học. Con em nghèo, nghỉ học giữa chừng, muốn tìm việc làm cũng... vào đây học! Học trò của thầy, ngày ấy, giờ nhiều người đã có gia đình, có con cái. Năm 2001, chùa vẫn chỉ có một máy tính. Cũng lại nhờ vào bạn bè, những tấm lòng của phật tử, phải một năm sau, “trung tâm” của chùa mới tăng lên được 4 máy (loại máy Pentium II giá thành lúc đó vào khoảng 1 triệu đồng/ chiếc). Bây giờ quy mô trung tâm đã lớn hơn rất nhiều, phòng máy của nhà chùa đã có đến 18 chiếc. Máy móc hư hỏng, chỉ cần “ới một tiếng” đã có thân hữu sẵn sàng giúp đỡ. Thế nên bây giờ, trung tâm tin học của thầy Út không chỉ giúp xóa mù tin học cho người dân địa phương mà còn tổ chức cho các học viên, con em trong thị trấn thi chứng chỉ, theo giáo trình của Trung tâm Đào tạo tin học tỉnh Long An. Đối với nhiều học viên khó khăn, nhà chùa còn giúp đỡ bằng cách gánh thay cho phần lệ phí...